Khi chúng ta càng đi nhiều, thế giới càng nhỏ lại, nhưng trái tim và khối óc của chúng ta càng rộng lớn hơn. Mỗi một miền đất trên hành tinh này đều là một huyền thoại ... The more we go, the smaller the earth becomes but the bigger our hearts and our minds grow up. Each land in this planet is a legend...
Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013
Ngã rẽ mới
Nhưng mà có nhiều người trên thế giới này lúc nào cũng đi đúng cái đích mà họ lựa chọn đâu, họ vẫn rẽ lung tung, vẫn lạc lối, vẫn phân vân, rồi cũng vẫn phải làm việc và vẫn phải sống. Tự nhủ với mình, làm mãi một công việc cũng nhàm chán quá, cần một ít sinh khí, cần 1 ít thay đổi để mình không cảm thấy mình vô nghĩa.
Việc cũ thật lặng lẽ, một mình một việc, khỏi giao tiếp nhiều, khỏi va chạm nhiều, việc ta ta làm, đến hẹn lại lên, mỗi năm thêm vài cái hẹn, cũng nhiêu đó nhiệm vụ, dù mỗi năm phải mỗi update. Có những cái hẹn mỗi năm cứ lặp đi lặp lại hoài cũng nhàm lắm, nhưng có những cái hẹn mới tinh tươm chưa có cách nào hoàn thiện cũng áp lực lắm, làm không đạt yêu cầu, về cứ áy náy mãi không thôi, lỡ nói gì sai điều gì, cứ ân hận mãi, vì vậy, cứ phải sống chung với lũ sách vở, với những thứ kiến thức mênh mông bể sở, rồi áp lực phải học hành hoài nữa, hành hạ cái đầu hoài, mấy cái án học tập, hoàn thành nhiệm vụ, hoàn thành báo cáo, bài viết và một đống chuyên đề mới chờ tiếp nhận cứ treo lơ lửng trên đầu, mà đầu thì lúc trống rỗng, lúc đầy ứ đến nghẹt thở, chẳng thể nào làm gì cho ra hồn cả, lúc nào cũng khó lòng cảm thấy thanh thản. Chẳng biết tự bao giờ, thanh thản lại trở thành một thứ xa xỉ như thế cơ chứ.
Còn việc mới, ngày 8 tiếng, liên tục, phải giao tiếp với nhiều người, đòi hỏi chính xác, nhanh nhẹn, có trách nhiệm, cũng có áp lực đấy, nhưng bù lại, cái đầu chẳng đến nỗi bị hành nhiều, không phải lên lớp cho ai, không phải update kiến thức thường xuyên, tóm tại không bị nhiều án lơ lửng trên đầu nữa, chỉ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ là đạt yêu cầu, thích hợp với cái đầu trống rỗng của mình hiện nay.
Dù sao cũng là một bước ngoặt, bước ngoặt để chuẩn bị cho một cái gì đó thật mông lung trong tương lai không tưởng tượng được. Mình đã quen sống với những thứ mơ hồ, không rõ ràng rồi, nên cũng không cần ngồi phán đoán quá kỹ nữa. Mà có thể phán đoán được gì đâu cơ chứ?
Ngã rẽ mới đã mở ra, con đường cũ đã khép lại, chẳng thể cứ quay đầu lại mà nhìn mãi.
Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012
Viết tặng con trai 20 tháng tuổi
Thật ra, ngày hôm nay, con đã được hai mươi tháng rưỡi rồi.
Sau bao nhiêu lần khất hẹn với blog của con, hôm nay mẹ tự thấy có nhiệm vụ phải "trả món nợ" mà mẹ cứ khất lần mãi. Đó là viết lại những câu chuyện thật chân thật và dễ thương về một nhân vật tí hon tuyệt vời nhất mà mẹ từng được biết trong cuộc đời mẹ.
Mẹ chẳng biết viết từ đâu nữa, vì thời gian trôi qua thật nhanh, từ blog trước mẹ viết cho con đến blog này đã cả gần nửa năm trôi qua rồi. Từ khi có con, mẹ mới thấy được giá trị của thời gian vì gần như mẹ chẳng có đủ thời gian để làm việc gì cho trọn vẹn cả, kể cả cái việc thú vị nhất đối với mẹ lúc này là ngắm nhìn và trò chuyện với con yêu.
Con đang ngủ giấc ngủ đêm với bản nhạc For Alisa bên tai, thật ngoan hiền và xinh đẹp với cái đầu mới được cắt trọc lốc, hai cái má vẫn xị ra dù con có gầy đi nhiều sau những ngày tết vừa qua, đôi mắt sáng tinh anh lim dim đầy mãn nguyện sau một ngày chạy nhảy vui vẻ. Hai cái tai vểnh lên đón từng nốt nhạc của cái bản nhạc quen thuộc mà giờ đây con cứ bi bô mãi "của Beethoven". Mẹ ngắm nhìn hàng ngàn lần những đường nét quen thuộc đáng yêu của con và luôn tự hỏi "Liệu có bà mẹ nào trên thế gian này nhìn thấy con họ xấu không nhỉ?" Với mẹ thì chắc chắn hàng ngàn lần là "Không" rồi.
20 tháng tuổi. Một thời gian không dài nhưng ý nghĩa biết bao. Con trải nghiệm vô vàn những điều mới lạ trong thế giới này, và mẹ cũng trải nghiệm một lĩnh vực thật mới mẻ và luôn luôn vô cùng thú vị trong cuộc đời phụ nữ "Làm mẹ và nuôi dạy con".
Hai mươi tháng tuổi, mẹ không biết hết tất cả các bạn cùng độ tuổi của con đã cảm nhận về thế giới thế nào, nhưng mẹ tự thấy rằng con của mẹ đã phát triển một cách diệu kỳ về nhận thức thế giới. Con biết quan sát hành động của người khác như ba lái xe và sửa đồ đạc thì như thế nào, mẹ quấy sữa và giặt đồ ra sao, chế biến đồ ăn như thế nào, biết nhận xét về sự chuyển động của những vật dụng trong gia đình như quạt quay, đèn chớp tắt, đèn sáng, vòi nước chảy, dao kéo cắt..., và cả sự sống vận hành trong hệ thực vật xung quanh con nữa, như là hoa nở, lá bay bay.... Con rất giống ba và ông ngoại về tính ngăn nắp, gọn gàng. Điều này con đã không ít lần khiến mẹ kinh ngạc và tự thấy rằng mẹ sẽ phải điều chỉnh lại những thói quen đôi khi chưa tốt của mình. Con biết sắp xếp đồ đạc đúng chỗ, lấy ở đâu phải bỏ về đúng chỗ, và lần sau con cứ vậy con tìm ra ngay.
20 tháng tuổi, con đã biết nói những câu, từ chuẩn xác về những việc diễn ra xung quanh, và con nói không ngọng ngịu dù giọng nói vẫn còn đầy những âm hưởng riêng của trẻ thơ mà những người chưa quen với giọng nói của con trẻ sẽ khó lòng nghe được. Con thuộc và nhớ nhanh những bài thơ mẹ dạy. Con đã có thể đọc bài "Mèo con đi học", "Nếu nhắm mắt", "Con cò bé bé" và cả những bài thơ khá dài của Trần Đăng Khoa...
Khi mọi người hỏi, con biết trả lời họ tên con, họ tên cha, và tên của mẹ. Con cũng biết ba đi làm, mẹ đi dạy học, dì Tám đi chợ cho đến bà hàng xóm đi dạo, chú cuội thì nhớ nhà, con Đen con Lu cãi nhau và những con chim sẻ bay từ trên trời xuống ăn cơm của con Đen con Lu nữa. Con đang trong giai đoạn tập nói nên con nói rất nhiều, nói một mình và nói với mọi người. Tất cả mọi thứ con nhận thức về mình và về sự vật xung quanh, còn đều ngay lập tức phát biểu thành lời: Con bị muỗi cắn, mẹ gãi cho con, mẹ xức dầu cho con đi, ba đi làm rồi, con bô bà mẹ ơi, áo con ướt rồi, nước chảy rồi, lò vi ba tít tít, bồ tát nhà Rubi có pin rồi, xe hỏng, ba sửa, ba vặn vặn, con cá nó bơi bơi, dì Tám bằm bằm thịt nấu cháo cho Mig, bà ngoại đi Vũng Tàu rồi, nhạc ở quân khu chú Cuội, mẹ đang ăn cái gì đấy? Mẹ đi đâu rồi ta, đâu mất tiêu rồi ta? mẹ ơi, Mig làm việc máy tính của mẹ... Những câu nói của con thường làm mọi người không thể nhịn được cười. Điều kỳ diệu nhất mà những người lớn như mẹ cảm nhận được qua những câu nói ngô nghê của con, đó là con đang nhìn cuộc sống qua ánh mắt của trẻ thơ, một cái nhìn trong vắt như pha lê không lợn cợn một vẩn đục nào, chân thật như một chiếc máy chụp ảnh thu vào tất cả những đường nét thô mộc lẫn tuyệt mỹ của cuộc sống. Con truyền cái cảm hứng trong trẻo ấy cho mẹ. Con làm mẹ cũng khao khát được nhìn thấy vạn vật qua lăng kính trong vắt của con. Sự chân thiện ngập tràn trong đó, và mẹ biết rằng, nó sẽ mãi mãi ở lại với tuổi lên 2 của con chứ không thể theo con đi cùng mãi những tháng năm trưởng thành. Trong khi nhìn qua lăng kính pha lê của con, mẹ nghe đâu đó trong tim những nuối tiếc, dù còn rất lâu nữa, dù có thể không nhiều, nhưng rồi sẽ không thể tránh khỏi, một ngày nào đó trong đôi mắt con sẽ xuất hiện những âu lo, những ưu tư, và cả sự mệt mỏi nữa. Mẹ thấy trái tim mình hơi nhói lên. Ngày nào đó xưa lắm trong tuổi thơ của mẹ, mẹ chắc chắn cũng từng có đôi mắt rất xinh đẹp như thế.
Nói đến ánh mắt trong trẻo của con, mẹ phải nhắc lại cái ngày con nằm bệnh viện Nhi đồng II. Đó cũng là lần đầu tiên từ khi con sinh ra, con phải nhập viện vì viêm họng có khả năng kéo qua viêm tiểu phế quản. Ngày đấy cách đây đã hơn hai tháng rồi.
Con vào nhập viện ở khoa Hô hấp. Việc đầu tiên sau khi nhập viện là con phải thở khí dung. Mặc dù trong cơ thể rất mệt nhưng con đã giãy giụa và phản ứng quyết liệt việc hít thở bằng mặt nạ, và ba mẹ đã phải cố gắng hết sức để trấn áp con, mặc dù, con biết không? Nhìn cảnh con vừa la hét vừa khóc lóc, vùng vẫy phải đối, mẹ thật sự muốn đầu hàng, muốn vứt bỏ tất cả những thứ máy móc, dây nhợ, thuốc men... kia đi mà ôm lấy con vào lòng, nhưng mà con đang bệnh...
Đêm đầu tiên ở bệnh viện, con phải đi hít thở khí dung thêm hai lần nữa vào 10h đêm và 4h sáng. Mẹ đã chờ con ngủ say để bế con qua phòng thở khí. Con vẫn đi ngủ như mọi ngày, bình an và thanh thản cạnh bên mẹ, chắc chắn rằng, con chẳng có cảm giác mình đang ở bệnh viện, vì mẹ vẫn ở bên con, và dường như, con cũng chỉ cần có thế, tiếng nói quen thuộc của mẹ, mùi cơ thể quen thuộc của mẹ làm con yên tâm và con rúc vào người mẹ ngủ ngon lành.
Mẹ đã đặt con lên chiếc giường nhỏ ở phòng khí dung để lắp ống thuốc cho con. Những tiến động lách cách rất nhỏ cùng tiếng xì xì của ống khí làm con tỉnh dậy, và con ngước mắt lên nhìn mẹ. Chao ơi, mẹ chẳng thể mô tả làm sao được ánh mắt của con khi ấy, chỉ biết rằng ánh mắt ấy sẽ đi theo mẹ suốt cả cuộc đời chẳng làm sao quên được. Con mở mắt ra, mắt trẻ thơ ngái ngủ vẫn trong xanh chứ không đỏ đục ngầu như mắt người lớn. Con nhìn mẹ, cái nhìn của một bầu trời mùa thu trong trẻo, nắng thật nhẹ, xanh ngát, không một gợn mây, thanh bình và yên ả như mặt nước hồ thu phẳng lặng, như một làn gió nhẹ lướt qua cánh đồng đầy cỏ non và những thảm hoa li ti rung rinh. Chao ôi, cái nhìn thật trìu mến như một đại dương mênh mông thái bình và dịu êm như nhưng con sóng nhẹ vỗ về bờ, như bài hát ru du dương bên chiếc nôi ấu thơ, như mặt trời ấm áp trên đỉnh Hymalaya trắng xóa tuyết mà mẹ đã từng biết đến. Cái nhìn của con làm mẹ bối rối. Con nhìn mẹ như thể mẹ là một người mẹ thật vĩ đại, người có thể bảo vệ con trong tất cả những bão giông của cuộc sống, mẹ sẽ không bao giờ làm con đau, làm con tổn thương, như thể mẹ sẽ chiến đấu với cả thế giới này và chiến thắng để bảo vệ con, chỉ cần con có mẹ ở bên cạnh, con có thể đi đến cùng trời cuối đất mà không phải sợ hãi, không phải lo lắng gì.
Mẹ đọc được những điều đó trong đôi mắt trong trẻo của con, và con , sau khi gửi cho mẹ thông điệp vĩ đại ấy, con lại tiếp tục ngủ, giấc ngủ không mộng mị, không cần phải lo sợ, vì đã có mẹ bên cạnh con, con có thể yên lòng, vì mở mắt ra sẽ có mẹ... Mẹ tiếp tục đặt ống khí dung cho con thở. Mẹ ngắm nhìn thiên thần của mẹ, và mẹ thầm xin lỗi con, mẹ không dám nhận thông điệp của con đâu. Mẹ, dù rất vĩ đại trong mắt con, thì mẹ cũng chỉ là một con người bình thường trong cuộc đời này, mẹ sẽ không có trăm tay, nghìn mắt và những phép thần thông để bảo vệ con khỏi những cú vấp ngã, những đám côn trùng, những sỏi đá lộc cộc trên chặng đường dài mà con sẽ phải đi. Mẹ chỉ hứa rằng, mẹ luôn ở bên cạnh con, chịu đựng cùng con và kiên nhẫn cùng con tìm ra lối đi tốt nhất cho mình. Mẹ không phải là người vĩ đại, nhưng đã, luôn và sẽ là người yêu thương con nhất trên cuộc đời này.
Con đang say ngủ, ngày mai sẽ là một ngày mới với những trải nghiệm mới của con về cuộc sống. Tiếng bi bô của con sẽ lại là những âm thanh đáng yêu nhất vang lên trong gia đình mình. Con sẽ tiếp tục là mặt trời bé con, sưởi ấm bầu không khí của gia đình mỗi ngày, để giá lạnh không bao giờ kịp có chỗ chen chân vào và ở lâu quá trong nhà. Cảm ơn con, mặt trời bé con của mẹ, con đã dạy mẹ thật nhiều điều về thế giới trẻ thơ, về cách thức để cảm nhận thế giới một cách đẹp đẽ và trong sáng. Cầu mong sao sự hồn nhiên, và trong trẻo ấy sẽ luôn hiện diện trong con trong suốt hành trình cuộc sống của mình.
Mẹ yêu con rất rất nhiều...
Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2009
Goodbye Wisconsin
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2009
Wisconsin 2
Thêm một tuần nữa trôi qua ở Wis với thật nhiều điều mới mẻ và thú vị học được từ cuộc sống, con người và trường học ở đây. Bắt đầu tuần mới bằng việc mình và một roomate đã đạp xe đi khám phá Madison 1 vòng. Thành phố được xây dựng trên 1 vùng đồi nên đạp xe khá vất vả, chỉ vui nhất là lúc thả dốc, gió lồng lộng thổi ù ù bên tai. Đường phố ở đây sạch sẽ đến đáng ngạc nhiên, vào bất cứ giờ nào từ sáng sớm đến nửa đêm cũng gặp người đi tập thể dục với nhiều loại hình vận động khác nhau, tụi mình đạp xe đến tận bờ hồ đối diện là hồ Monona.Trên những thảm cỏ xanh mướt là những nụ hoa trắng muốt của cỏ ba lá.
Những chiếc ghế gỗ cũ kỹ gợi lại không khí cổ xưa và lãng mạn thế này đặt khắp bờ hồ. Mình rất thích thú được ngắm nhìn sự pha trộn giữa hiện đại và cổ điển ở Wisconsin. Kể ra được sống ở một nơi thanh bình như thế này cũng thật là điều may mắn.




Trên những con đường để những bồn hoa thật vĩ đại. Mọi người và mọi nhà có đặt những bình này phía trước đều tự động trồng hoa, và thỉnh thoảng lại thay hoa để làm mới khung cảnh. Xứ ôn đới rất thích hợp cho các loại hoa mỏng mảnh thế này nên chỉ cần trồng mà không cần chăm sóc nhiều thì hoa vẫn đẹp.
Không chỉ trước những coffee shop hay trước các restaurant người ta treo hoa mà người ta tận dụng mọi không gian có thể để treo những giỏ hoa như thế này. Đây là một cột đèn giao thông được trang trí thật lãng mạn. Xem ra nhận định rằng người Mỹ thực dụng hay khô khan phải xem xét lại. Một người bạn Mỹ còn nói với mình rằng, không phải tiền bao giờ cũng làm họ hạnh phúc mà hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là làm tốt công việc của họ, và làm cho thành phố của họ đẹp hơn, giúp đỡ được nhiều người hơn. Dường như ở những dân tộc đã đủ ăn đủ mặc, không phải lo cơm áo gạo tiền nhiều, người ta cũng dành nhiều thời gian cho việc làm đẹp cuộc sống của cộng đồng hơn.
Chụp ké một tấm ảnh trước cửa một nhà trọ của sinh viên

Cây cầu gỗ dẫn xuống hồ phía sau nhà trọ của mình, nơi yêu thích của mình vào mỗi sáng sớm và mỗi buổi chiều. Không gian yên tĩnh và trong lành thật tuyệt. Từ đây còn có thể nghe thấy tiếng chim hót, nhìn thấy vịt trời cổ xanh bơi lội và kiếm ăn trên mặt hồ, có thể nhìn thấy những cánh buồm trắng của những con thuyền thong dong trên mặt hồ và đặc biệt ngắm hoàng hôn rất đẹp.
Trước cửa phòng trọ của mình có một hàng rào sơn trắng và người ta cũng tận dụng mọi không gian để trồng hoa
Thảm cỏ ở trước Wisconsin Hall. Đây là một trong những nơi cao nhất của trường, nằm trên đỉnh một cái đồi. Hết giờ học, sinh viên thường ra thảm cỏ này nằm học bài, phơi nắng, thậm chí ngủ trưa một chút để đến chiều còn học tiếp. Những bãi cỏ này có người chăm sóc rất cẩn thận, mà mình hỏi ra thì những người làm việc này cũng chủ yếu là sinh viên tranh thủ làm việc mùa hè để kiếm thêm thu nhập.
Lớp 1A của mình, chỉ có 8 người. Ngồi bên trái mình là Miles, anh chàng nhìn rất nghệ sỹ mà cũng rất vui tính, học ngành Ngôn ngữ tự nhiên, thường rất hay giúp bạn bè trong lớp từ việc chỉnh sửa điện, máy lạnh, máy projector, đến kéo bàn,kéo ghế, kéo rèm cửa mỗi khi lớp cần không gian để đóng kịch. Ngồi bên phải mình là Kate, đến từ New York, rất xinh xắn và đáng yêu, hay phát biểu và hay hỏi nhất trong lớp, thường khuyến khích mình đứng trước lớp để phát biểu hay đóng các tình huống giả định. Tiếp nữa là Gilles, anh chàng người Canada cao lênh khênh và vô cùng hài hước, không lúc nào ngồi yên, vào lớp là kiếm chuyện khiến mọi người đều phải lăn ra cười. Phía sau mình là Madison, đến từ Okalahoma, to và mập nhất lớp, nghịch ngợm như con trai, rất thích nhảy nhót, chỉ cần nghỉ giải lao một chút là có thể khoác vai bất kỳ ai để nhảy. Madison là người duy nhất hay bắt nạt đám con trai trong lớp, tuy nhiên, cũng là người học khá nhất lớp. Ngồi cạnh Madison là Frank, anh chàng nhỏ con và hiền nhất lớp, bị Madison bắt nạt nhiều nhất, hai người thường gây ra những trận cười ầm ỹ cho cả lớp trong giờ học. Kế Frank là Meaghant, bạn rất tốt của mình, nhà ở Madison, nhỏ tuổi nhất lớp và hiền nhất lớp. Cuối cùng là Lauren, đến từ New Mexico, cao nhất trong đám con gái, tóc vàng, dịu dàng và nói dễ nghe nhất, biết mình nghe không tốt lắm, mỗi khi nói với mình thường nói rất chậm.
Giờ học ở đây bắt đầu từ 8h là sớm nhất và kéo dài đến 12h 30 phút, cách mỗi 50 phút thì có 10ph nghỉ giải lao. Điều đáng khâm phục là ý thức kỷ luật của sinh viên ở đây rất tốt, không bao giờ đến lớp trễ giờ, tự tiện bỏ học hay nói chuyện trong lớp. Thường thì họ học hành nghiêm túc và rất đam mê. Những ngày đầu, mình không thể theo học với cường độ căng thẳng như vậy được nhưng sau đó đã phải tìm cách điều chỉnh và thích nghi dần.
Trước cửa khu nhà trọ trên đường từ trường về. Khu nhà trọ này có một điểm đặc biệt, tên gọi được viết bằng các ký tự Hy Lạp, một số bạn nói với mình rằng khu nhà trọ này dành cho các sinh viên có cùng sở thích với nhau đăng ký ở chung để tạo thành những group và tổ chức các hoạt động chung.
Mình gọi cái cột này là "Cây quảng cáo". Nó dành cho sinh viên dán các loại quảng cáo lên. Dưới mỗi tờ quảng cáo là các số điện thoại được cắt sẵn thành từng mẩu nhỏ. Ai cần thì chỉ việc lấy một mẩu giấy có ghi số điện thọai, email hay website về để nghiên cứu thêm.
Những bảng quảng cáo thuê phòng trọ được đặt trước cửa các khu nhà trọ thế này khá phổ biến. Bây giờ là học kỳ hè nên các khu nhà trọ này không chỉ cho sinh viên thuê mà còn cho cả những người có nhu cầu đến vùng hồ này nghỉ mát thuê nữa.
Nhóm mình phải họp để làm project cuối mỗi tuần. Đây là project đầu tiên. Tận dụng phía sau nhà trọ của mình có cái hồ và sẵn bàn ghế nên cả nhóm đồng ý sẽ làm project ở đó. Trong nhóm này, mình cũng là người lớn tuổi nhất, Jenn, cô bạn Canada đang học tiến sỹ ngành Nhân học là người thông minh nhất, có rất nhiều ý tưởng tốt và sáng tạo. Tinh thần làm việc tập thể ở US cực kỳ tốt, nó thể hiện ý thức cộng đồng cao hơn VN rất nhiều, dường như không có khoảng cách giữa cống hiến cho tập thể và cho cá nhân, làm việc ở đâu người ta cũng làm hết mình.Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2009
Summer in Wisconsin
Vậy là tuần đầu tiên ở Wisconsin đã trôi qua trong yên bình. Hôm nay mọi thứ đã có vẻ ổn định. Mình bắt đầu thích nghi và enjoy cuộc sống ở một trong những đất nước tuyệt vời nhất của thế giới hiện đại
Ngôi trường mình đang theo học theo như một native tên là Steve cho biết thì là một trong top 10 những trường công tốt nhất của nước Mỹ. Đó là một ngôi trường không những tốt và còn tuyệt đẹp. Và Wisconsin, cái tên tuy lạ lẫm với nhiều người ngoại quốc nhưng được mệnh danh là một trong những bang đẹp và thanh bình nhất của nước Mỹ. Nói chuyện với Steve xong, cảm thấy rất tự hào và may mắn vì mình đã có thể đến đây.
Cũng có cả xe đạp điện nữa. Phần lớn đồ ở đây là made in China, nhưng hàng made in China xuất khẩu sang US có chất lượng khác hẳn hàng made in China xuất khẩu sang các nước Châu Á nên dùng cũng thấy tốt
Ở Wisconsin University, mỗi building hay department lại có một kiểu kiến trúc riêng rất độc đáo, như building này đây, nhìn y như một pháo đài hay một phần của cung điện agra xây bằng đá sa thạch đỏ của Ấn Độ hay quảng trường Đỏ của Nga vậy.
Trên con đường "Food" State. Mình đang thưởng thức một chiếc sanwich mỏng với giá 3USD





