Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

Lab and Labmates


     Đối với các sinh viên ở Nhật từ bậc đại học trở lên, lab là ngôi nhà chung mà hình như mọi người đều ở đó nhiều hơn ở nhà, nhắc đến lab, ai cũng cảm thấy thân thương và quen thuộc. Mình phải mãi mới làm quen được với cảm giác này, vì trước đến nay chẳng có khái niệm lab, ở nhà, khi đã làm quản lý, đến cái bàn làm việc riêng có khi còn chẳng có nữa là khái niệm lab, nơi dành cho các nhóm students ở từng bậc học làm việc chung.
      Hôm nay vừa lên lab, đã thấy trên bàn có một gói quà đẹp, mình đoán ngay của ai, mở Line ra, trúng bóc, Wang san về nước đã quay trở lại, nhắn tin réo gọi ầm ĩ, qùa này chẳng phải của Wang thì của ai. Vừa trả lời đã nghe tiếng đập cửa rồi Wang san nhiều chuyện vừa bước vào vừa nói như sợ ai nói hết phần… Đúng là trẻ con, nhưng mình phải đi học nên chẳng có thời gian nói chuyện tiếp.
    Tan tiết lên lab, Liu san vui vẻ thông báo, H san a, sensei đã duyệt hết đống sách mà H san muốn mua rồi đó, Liu đã book cho bạn rồi. Mình suýt nữa thì nhảy đến bắt tay Liu san, cảm ơn rối rít, nói mình cần cho nghiên cứu của mình lắm. Nhưng rồi Liu san lại làm mình ngạc nhiên hết sức, lab phải cảm ơn bạn, mình ngớ người ra, Liu san bảo, vì sách của bạn sẽ do văn phòng học bổng của bạn trả, tức la lab không phải bỏ tiền ra mua mà vẫn được sách, mình cũng gật gù, dù sao cũng đỡ cả 7,8 trăm đô tiền sách chứ đâu có ít. Mình nói, Liu san a, vậy mai mốt học xong tôi sẽ phải mang hết đống sách về nước, Liu san kêu oai oái bảo không được.
   Cái bạn Liu này dễ thương lắm, sắp kết hôn với một cô bạn làm cho một tổ chức phi chính phủ đóng văn phòng tại quận miền núi Shimane, cuối tuần nào cũng chạy xe hơn trăm mấy cây số lên thăm hôn thê, thường bảo mình có nhu cầu đi Shimane thì bạn cho quá giang. Hôm trước Liu dẫn mình xuống chỉ cách sử dụng cái máy in phiếu giảm giá cho sinh viên, tiện thế nói rằng từ khi thành staff member thì không còn được dùng phiếu giảm giá nữa, mình nói nếu cần thì mình in cho Liu xài, vì chắc chắc 20 phiếu một học kỳ làm sao mình xài hết. Liu cười hiền nói làm như vậy không tốt, mình thấy bạn ấy sống ở Nhật lâu quá thành người Nhật mất rồi.
  Phòng mình còn một labmate nữa có vợ cũng đang học tiến sĩ về giáo dục, ở cùng khoa, nhưng ngồi phòng đối diện, Raku, vợ bạn ấy đang có bầu, nghe nói sẽ sinh con trai, bạn mừng lắm, ai mà nhiễm bệnh chạy lên lab là bạn ấy đuổi về, vì sợ vợ mình nhiễm bệnh, làm cả lab cười rần rần.
  Lab còn có một bạn Nhật đang yêu một cô tiến sĩ Hàn Quốc, chuyện tình của bạn trở thành đề tài bàn ra tán vào của cả lab vì Nhật và Hàn vốn đang có xung đột, nhưng hai bạn đã đưa gia đình đi gặp nhau và đã làm lễ đính hôn rồi, xem ra lab mình năm tới sẽ được ăn vài cái đám cưới.
  Mấy ngày nay chuyện biểu tình ở Hồng Kông cũng trở thành câu chuyện sôi nổi của lab. Lớp trẻ xem ra nhiều người ủng hộ cho nền dân chủ của HK, chắc cũng là cho tương lai của các bạn.
  Rồi còn chuyện của cái nhà nước Hồi giáo IS nữa, cũng trở thành thời sự của những bạn trẻ ưa chính trị, Wang suốt ngày mặc chiếc áo có chữ LOVE trước ngực, còn khoe với mọi người rằng Just Love can save the world, mọi người thỉnh thoảng xúm vào trêu chọc bạn.
   Mấy hôm nay các bạn trong chương trình bàn sôi nổi về chuyện thực tập. Ben hỏi mình muốn đi đâu trong danh sách địa điểm của chương trình, mình nói chắc đi Nepal quá, có một số bạn cũng muốn chọn Nepal, nhưng giáo sư Kawa có vẻ không muốn mình đến đó lắm. Ông lo ngại cho sự an toàn của mình, ông không cấm mình, nhưng recommend mình nên đi ở Nhật Bản thôi, nhất là Nepal vừa có bão tuyết. Mình vẫn chưa quyết định, nhưng thật lòng cũng muốn đến Nepal,
  Sáng nay vừa ngủ dậy, Czarina đã nhắn tin rủ mình đi mua vé Shinkansen cùng bạn, hai đứa đến đại lý thì người ta vẫn chưa mở cửa, bèn đi vòng vòng chụp một đống hình cùng nhau rồi tự mình tấm khắc khen đẹp.
  Buổi trưa, mình chạy hộc tốc từ IDEC về Letters để học, suýt xô vào Yuki,  bạn Nhật cùng chương trình đến từ Kyoto rất dễ thương và hiền lành, y như cái tên của bạn, trong chữ Kanji có nghĩa là "Tender man", bạn thấy mình học mà chạy lòng vòng khắp các khoa liền khuyên mình, bạn phải chọn tiết giãn ra một chút để có thời gian, ví dụ như tiết 1,3,5 hoặc 2,4,6, như vậy giữa các tiết bạn có thời gian mà thở. Một chuyện đơn giản vậy mà mình cũng quên khuấy đi mất, nhưng thật ra cũng chẳng có nhiều lựa chọn được.
  Hôm nay giáo sư Sakurai dạy về Basic Education cho nhiều bài tập quá, cả lớp có 5 đứa muốn méo cả mặt, nhưng giáo sư rất nghiêm khắc nên chẳng ai dám than trước lớp cả. Đã đăng ký môn học rồi đành phải cố mà theo vậy.
  
  Dù sao mùa thu cũng rất đẹp, làm mọi người có thêm tinh thần học tập.



Bàn làm việc của mình, mình ngồi chung với lab của trưởng lab, Liu san làm trưởng lab, đã ở Nhật gần 10 năm, dễ thương và lịch thiệp. Cậu ta dắt mình đi hai cái phòng rồi mới hỏi mình thích ngồi chỗ nào, phòng này có máy photocopy, và nhất là ít người hơn nên mình phải chọn ngay

Mình mang lên một con gấu để tựa lưng, lúc này trời lạnh, tựa vào nó cũng thấy ấm áp


Cái lab của mình rất bừa bộn, nó để máy in, máy photo và có trưởng lab ngồi nên mọi người hay ra vào, Liu san lúc nào cũng cố gắng dọn dẹp mà chẳng ăn thua. Lab nào cũng có tủ lạnh, microwave và boiler, đói thì ăn, khát thì uống, buồn ngủ thì ngủ, còn tiện hơn ở nhà. Thế nên cuối tuần nào mình cũng ngồi lì ở đây. Lab của mình ở tầng cao nhất của building 1, ngay mặt tiền của Hirodai, nhìn xuống thung lũng Saizo thật đep


Bàn của labmate, bạn này giành ngay cái khung cửa đẹp nhất mà ngồi rồi, bạn này yêu thích nghệ thuật ikebana cắm hoa Nhật Bản, cứ cách vài ngày lại cắm một bình hoa, bạn ấy vứt các loại bình cắm hoa khắp trong lab, nhưng không ai cảm thấy phiền, vì ai mà nỡ phiền với một cô gái yêu hoa như vậy. Suốt ngày cho mình ăn chocolate, ngồi gần bạn ấy thế nào cũng béo ú lên. Bạn rất yêu nghệ thuật, có anh bạn trai cũng nhảy rất đẹp. Mình không thể quên hôm ra mắt lab, bạn ấy và bạn trai đã cùng múa một bản nhạc hiện đại rất quyến rũ.


Chỗ ngồi của mình đã được Liu san trang bị thêm giá sách và đèn led, mình cũng như nhiều bạn khác vứt đồ trên bàn rồi có khi đi cả ngày mà chẳng lo lắng gì cả, lúc nào đói khát lại chạy về lab. Học kỳ trước, mình hay ngồi ở thư viện, nhưng học kỳ này, bắt đầu thấy lab là chốn bình yên rồi, lại ngồi lab nhiều hơn,

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

Fall

Thế mà cũng đã nửa năm tròn đã trôi qua rồi. Thời gian trôi qua như dòng nước, nhanh đến nỗi chẳng thể quay lại mà nhìn những thứ đã lướt qua, 
MIG yêu quý đã 4 tuổi rưỡi rồi, mình đã bước vào tuổi 37, cũng đã nếm trải nhiều khoảnh khắc vui vẻ lẫn bất hạnh, nhưng rồi tất cả cũng dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự ổn định, cân bằng.
Tuổi tác từ lâu đã không còn là nỗi bận tâm nữa rồi, càng trưởng thành, càng trải nghiệm, mình dường như cảm thấy tinh thần trở nên bình tĩnh và tự tin hơn, tự tin rằng mình sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua những nghịch cảnh của cuộc sống, tiếp xúc với nhiều bạn bè, nhiều môi trường, để thấy rằng cuộc sống của mình cũng chưa có gì để phải than phiền hay thất vọng, biết bao nhiêu người khác mong có một vài ngày bình yên cũng chẳng có, biết bao nhiêu người từ Đông sang Tây cũng phải nếm trải hạnh ngộ, chia lìa. Chỉ có rất ít người than vãn kể khổ, còn đa phần rất cương nghị chống chọi lại những thử thách của cuộc sống, Ben, người Mỹ, mới thi đỗ vào chương trình, chỉ kém mình một tuổi, đã bỏ ra gần 20 tuổi trẻ làm việc cho các cộng đồng người kém may mắn từ Lào đến Nigieria, sinh trưởng tại Arizona trù phú thế mà suốt ngày lao động cật lực trên những sa mạc khô cằn của Châu Phi, và sắp tới là những vùng nông thôn của Ấn Độ, theo như bạn mong muốn. Đôi khi, mình nhìn bạn và tự hỏi, điều gì đã thúc đẩy để bạn thực hiện những lý tưởng như thế. Cùng nghiên cứu về giáo dục ở các nước đang phát triển, bạn được phân công về cùng một nhóm với mình, nghe mình kể về kế hoạch dạy dỗ cho con trai mình, bạn cười hiền, vậy bạn nghiên cứu về giáo dục là có động lực lớn rồi, mình cũng nghĩ, ừ, đôi khi mình cứ đi tìm động lực ở đâu ấy.
Wang, bạn cùng lab với mình, cũng nghiên cứu về Fukuzawa Yukichi, nhà cải cách giáo dục vĩ đại của Nhật, có lần nói với mình, càng nghiên cứu về giáo dục, lại càng không muốn lập gia đình và sinh con, vì sợ nó trở thành vật thí nghiệm. Trời ơi, người Phương Đông và Phương Tây sao mà khác nhau đến vậy, Ben thích làm việc cho các tổ chức NGO, thích ra địa bàn nghiên cứu mà trải nghiệm, còn Wang, thích ngồi đọc sách, ngồi đọc cả ngày, rảnh thì chơi guitar, tập gym, rảnh nữa xuống thư viện gọi mình đi tám chuyện về các nhà cải cách giáo dục của Trung Quốc và Nhật Bản, mình bảo Wang à, phải đi Mỹ đi cho nó khá, chứ ngồi đây là nghiên cứu kiểu nhà nho Trung Quốc thời xưa, không thực tế, không tiến bộ nổi đâu, bạn tán thành lắm. Hôm trước khoe mình đã thi toefl IBT được 90 điểm, mình tròn cả mắt, mình cũng mới chỉ được 80 điểm thôi mà đã tự cho mình là giỏi rồi. Mình khuyến khích Wang, apply hồ sơ đi Mỹ đi, Thầy Kawanishi cũng ủng hộ hết mình. Bạn nói kỳ này cố thi cho được 100 rồi sẽ apply.
Xung quanh mình, nhiều người có lý tưởng hết sức đẹp đẽ, nó khiến cho mình cảm thấy đời sống của mình đôi khi quá chật hẹp làm sao, xoay qua xoay lại chỉ nghĩ đến bản thân và những thứ tẹp nhẹp khác. Nhìn lại nhóm mình, Hiroshi và Yuki nghiên cứu về pin năng lượng mặt trời dành cho những vùng khó khăn, Alam nghiên cứu về ứng dụng hệ thống năng lượng tự nhiên cho các vùng nông thôn ở Bangladesh, Zhang nghiên cứu về chất bán dẫn giá rẻ để tạo ra những thiết bị điện siêu rẻ và an toàn cho các vùng nông thôn, Mori nghiên cứu về hệ thống phân phối hàng hoá đến các hẻo lánh và ngược lại, Yamamoto Fuyo, bạn người Anh gốc Nhật, học kinh tế tại UK, nghiên cứu về việc thu hẹp khoảng cách giàu nghèo qua những mô hình kinh tế nhỏ thực dụng, He nghiên cứu về bảo vệ các khu vực sinh thái và phát triển kinh tế du lịch sinh thái giúp các vùng nông thôn miền núi phát triển, Soulixay nghiên cứu về phát triển kinh tế bền vững cho các vùng nông thôn, Zulhal nghiên cứu về ứng dụng bộ cảm ứng trên các cây cầu để giúp nhận biết quá tải hay các tai nạn khác liên quan đến hệ thống cầu đường, Ben lúc nào cũng mong giúp các trẻ em ở Châu Phi và Ấn Độ được đến trường... Trong nhóm này, trừ Zhang, Mori và Zulhal là còn trẻ, phần lớn mọi người đã có thâm niên đi làm, Yamamoto bây giờ trở thành người lớn nhất trong nhóm, 40 tuổi, con gái duy nhất của chị đã 12 tuổi, vậy mà chị vẫn không ngừng mong muốn học hành, thật đáng ngưỡng mộ. Lần đầu tiên đọc tên của chị, mình nghĩ chị là người Nhật, nhưng hoá ra người lại giống hệt người Anh, hỏi mới biết ba của chị là người Nhật.
Phải chăng ở các nước phát triển, khi đã được hưởng các tiện nghi đầy đủ rồi, người ta có xu hướng nghĩ đến những người khó khăn hơn mình, người ta động lòng trước những thảm cảnh của thế giới xung quanh. Cho nên bao nhiêu học bổng trên thế giới này đều đến từ những nước phát triển, các nhà từ thiện, những người làm trong các tổ chức NGO, và những tổ chức từ thiện khác trên thế giới đều đến từ những nước phát triển. Người Nhật cũng vậy, giờ họ đổ tiền vào nghiên cứu những vùng kém phát triển như một cách làm cân bằng thế giới này. Nhìn lại nhóm bạn học bên này cũng vậy, những đứa nhà tư sản có gốc học hành, có vẻ học hành còn nghiêm túc hơn cái đám con ông cháu cha mới thoát thân bần hàn lên, tinh thần giúp đỡ người khác, hào sảng với bạn bè cũng hơn nhiều,
Dẫu sao, được đến một nền kinh tế thứ hai của thế giới, cho dù bây giờ là thứ ba của thế giới, để học hành và gặp gỡ mọi người, cũng thật là chuyện đáng vui mừng.
Nhưng tiếp xúc nhiều rồi cũng thấy quả là con người bản tính khó dời, hôm trước có gặp một người qua đây, tự xưng là đã ở Nhật gần 7 năm trước đây, nhưng bản tính thì vẫn nhỏ nhen tủn mủn y như cái loại người quen phải sống trong khó khăn, chụp giật lâu dài rồi, cho dù họ đã khá giả lên gần đây, nhưng không sao bỏ được cái xương cốt là như thế, kênh kiệu, giả tạo đến nỗi mình không thể nghe hết một nửa câu chuyện của họ. Mình với Hà ngồi nhìn nhau khó chịu, bảo nhau sao lại có cái thứ người sang đây lâu như thế mà chẳng học được tí nào tính trung thực, lịch thiệp của người Nhật?
Hôm qua có tiệc bên Ikenoue chào đón các thành viên mới, cả gia đình Hà kéo nhau qua, con bé Nghé 5 tuổi cứ quấn lấy mình mà nói chuyện, làm mình nghĩ đến khi mình còn nhỏ, trẻ em hàng xóm vẫn quấn lấy mình và cậu Hoàng, có lẽ mình có duyên với trẻ con thật, mình bảo con bé, giá mà bác có thể mang em MIG qua đây chơi với con nhỉ, hẳn con sẽ rất thích em cho mà xem, em chơi lành tính, không đánh người khác, cũng không giành đồ chơi, lại rất đàn ông con trai, dũng cảm, con bé có vẻ rất tiếc, mình dẫn con bé đi loanh quanh khu common room, hái cho nó mấy loại hoa mà nó thích, nó phúc hậu giống Hà, lại ước gì có thể có một đứa con gái như thế, tha hồ cột nơ, làm đẹp cho con, MIG chắc cũng sẽ rất vui. Nhìn con bé, mình lại nhớ MIG cồn cào.
Học kỳ này mình học nhiều môn bên khoa Giáo dục, họ cho tài liệu nhiều vô kể, thầy cô cũng nghiêm khắc hơn hẳn những khoa khác, không hổ danh đây là khoa nổi tiếng bậc nhất của trường Hiroshima, học kỳ vừa rồi, giáo sư Nakaya bên Education dạy có một môn mà nửa lớp bị điểm B, một giáo sư khác đánh cho nửa lớp điểm C, 1/2 còn lại điểm B, mình may mắn trót lọt khỏi hai khung điểm này. Có lẽ vì mình đã biết học cho bản thân mình chứ không học cho điểm. Ông giáo sư bảo report 2000 chữ, tức khoảng 4 trang mà mình xem lại, mình viết tới 8 trang, có sử dụng những báo cáo mới nhất trong các tạp chí khoa học, chắc vì vậy mà ông đặc biệt chiếu cố cho mình. Nhưng học kỳ này có tới 3 môn bên Education, tài liệu mới có 2 tuần học mà in ra chất ngất cả bàn làm việc trên lab, không biết làm sao đọc cho kịp đây.
Hôm nay lại phải viết report đầu tiên cho một môn Technology, mới đầu học kỳ mà đã quay cuồng rồi,
Lại còn mấy cái report cho các seminar nữa, vẫn chưa viết bài để up lên system, cứ tưởng học kỳ II này quen với nhịp công việc rồi, mà vẫn vắt chân lên cổ.... 
Sáng nay lên trường gọi cho con trai để khoe cái lab bừa bộn của mình và khoe cái sân trường đầy lá đỏ, tiếc là máy của bác Nhiệm chẳng có face time hay skype gì cả, lần sau về phải mua cho ông bà một cái máy iphone để gọi về cho thuận lợi,
Từ cửa số lab, nhìn xuống Saizo thật là thanh bình, những ngày mùa thu trời thật trong trẻo, nhiệt độ từ 15 đến 18 vào giữa trưa, thật tuyệt vời. Thỉnh thoảng bỗng nhận ra, Higashi giờ đây đã trở thành một phần thân thiết trong cuộc sống của mình,


Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

Higashi - Hiroshima ngày mưa


Hiroshima ngày mưa, 13/04/2014
MIG yêu quý nhất trên đời của mẹ,
Vậy là hôm nay, mẹ đã xa con được 10 ngày. Một quãng thời gian không phải là dài nhưng thật là khó khăn đối với cả mẹ và con phải không con?
Hôm nay ở Higashi – Hiroshima, cơn mưa xuân đầu mùa đã trút xuống một cách hờn dỗi thật nhẹ nhàng và dai dẳng, hoa anh đào đã rụng dần để nhường chỗ cho những chồi non nhú lên mạnh mẽ trên những cành cây khẳng khiu nhưng đầy nhựa sống. Mẹ nhớ con.
Mẹ đã phải làm việc thật nhiều để quên đi nỗi nhớ, để quên đi rằng ở một nơi nào đó có một thiên thần bé nhỏ ngày ngày chờ đợi mẹ về như mẹ sẽ về sau một chuyến công tác vài ngày hoặc 1 tuần… và để quên đi nỗi day dứt rằng mẹ đã chấp nhận đánh đổi niềm vui trẻ thơ của con để lấy sự thanh thản của mẹ trong 1 thời điểm nào đấy.
Mẹ không muốn biện hộ cho sự phạm lỗi của mình đối với con yêu, nhưng mẹ thật sự chưa tìm được giải pháp nào tốt hơn cho tương lai của mẹ và của con.
Mẹ đã đăng ký 12 môn học cộng thêm 4 buổi học tiếng Nhật để học trong suốt 1 tuần không rảnh lúc nào, mẹ ngồi ở thư viện đến 10 giờ tối để thực hiện những presentations, và để khi mẹ về nhà, mẹ chỉ có thể ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, nhưng như vậy mẹ sẽ không còn thời gian để nỗi nhớ thương và bứt rứt chen vào những khoảng thời gian trống trải của mẹ. Vì nếu mẹ chấp nhận xa con, mà mẹ lại không thể học hành gì, thì việc xa con có ý nghĩa gì nữa đâu? Thì sự đánh đổi của mẹ cũng có ý nghĩa gì nữa đâu.
Mẹ sang đây ngay vào mùa hoa anh đào nở, con biết không? Nó chỉ nở trong khoảng 1 tuần,trắng xoá các con đường, mọi người đi dự lễ hội hoa anh đào bằng cách ăn mặc thật đẹp, ngồi dưới gốc cây, ngắm hoa, uống trà và trò chuyện. Còn mẹ, mẹ chẳng có thời gian để ngắm hoa nữa, mẹ vùi đầu trong thư viện và lớp học. Đôi khi trên đường đến trường, mẹ gặp những tán anh đào nở rộ, mẹ chỉ thầm mong một ngày nào đó không xa, mẹ có thể dắt tay con đi dưới vòm cây và chỉ cho con xem một nền văn hoá tuyệt đẹp của xứ sở này.
Mẹ để những bức ảnh của con và mẹ khắp trong phòng, hy vọng nó đem lại cho mẹ một cảm giác quen thuộc, nhưng thật sự cho đến giờ này mẹ vẫn chưa tìm được cảm giác đó, mẹ vẫn sợ cảm giác về phòng sớm, đối diện với bốn bức tường, và gặm nhấm chính tinh thần của mình.
Con biết không, bây giờ đã là cuối mùa đông ở Hiroshima rồi, người ta có thể cảm nhận được không khí của mùa xuân đã tràn ngập núi rừng, nhưng thời tiết vẫn rất lạnh, mẹ nhớ mùi mồ hôi của con, nhớ làn da mượt mà trẻ con của con da diết, mẹ nhớ từng chi tiết những cử chỉ hành động của con, cách mà con yêu mẹ và thể hiện tình yêu đó, cách mà con dỗi hờn, đôi khi con giận giữ và bướng bỉnh nhưng nhiều lúc thì đáng yêu làm sao. Mẹ mang theo những tấm hình chụp hai mẹ con mình trong những ngày mẹ gần đi, ở khu trò chơi và khu Phú Mỹ Hưng, mẹ không biết làm sao để mô tả nỗi nhớ, có lẽ một người giỏi văn nhất cũng khó có thể biết cách mô tả nỗi nhớ như thế nào cho nó trung thực con trai ạ. Mẹ cũng không thể, và mẹ cất dấu nó vào một nơi sâu thẳm nào đó trong trái tim mẹ, đóng băng nó lại, và dán thật nhiều lớp băng keo bên ngoài, nó sẽ thức ở đó, với nhịp tim đập thật chậm như những sinh vật ngủ đông chờ hồi sinh khi tuyết tan, chờ đợi mẹ, như con chờ đợi mẹ ở nhà vậy.
Mẹ biết rằng con còn quá nhỏ để hiểu thế nào là nỗi nhớ, có lẽ trong tâm hồn con bây giờ, chỉ có một khoảng trống rỗng và mông lung như thế nào đó mà chính con cũng không biết, chỉ cảm nhận thật mơ hồ về nó, đôi khi nó làm con bệnh, mẹ rất sợ hãi khi nghĩ về điều đó, mẹ còn lo sợ hơn khi mẹ bỏ lỡ mỗi một ngày trong chuỗi thời gian trưởng thành của con. Mẹ sợ con sẽ quên đi cảm giác có mẹ, mẹ sợ con sẽ quên cả nỗi nhớ, quên cả những nụ hôn của mẹ, quên cả hơi ấm và vòng tay yêu thương của mẹ, mẹ sợ ký ức nhỏ nhoi và thơ dại của con không thể lưu giữ được lâu những gì mẹ đã cố thiết lập từ khi con biết cảm nhận. Mẹ sợ mẹ sẽ bỏ lỡ biết bao điều kỳ diệu khi con mẹ biết nhận thức về thế giới xung quanh mỗi ngày….
Lúc nào cũng có một nỗi nhớ và một niềm day dứt thật sâu sắc trong tận cùng trái tim của mẹ, dành riêng cho con.
Con biết không, chính mẹ cũng sẽ không chịu nổi nếu như một buổi sáng nào đó thức dậy, sẽ chẳng còn người mà ta yêu thương nhất ở bên cạnh. Vậy mà bây giờ mẹ đang bắt con hứng chịu điều đó.
Nhưng, chuyện đó chỉ là tạm thời thôi con nhé, mẹ sẽ cố gắng hết sức, rồi chúng ta sẽ sớm được ở bên nhau.
Mẹ sẽ luôn yêu con bằng mặt trăng, mặt trời và những vì sao cộng lại, như mẹ vẫn nói với con mỗi ngày khi mẹ con mình còn ở bên nhau.

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Hello Hiroshima - Sakura 2014

Thế rồi đâu cũng vào đó, một chặng đường ngỡ như đã thật dài lướt qua, mình giống như vừa đi trên một chuyến tàu cao tốc vừa cập bến, một hành trình không định trước, nhưng là hành trình đi về phía hy vọng.
Hiroshima đón mình bằng một thời tiết mát lành và dễ chịu, mùa hoa anh đào đã bắt đầu nên các sườn núi và hai bên đường được tô điểm bằng nhiều gam màu từ trắng tới hồng nhạt, hồng tím tạo nên một cung đường thật lãng mạn. Sự trong trẻo của thiên nhiên gợi cho mình nhớ đến Wisconsin, mới đó mà đã 5 năm rồi.
Hiroshima University nằm ở một thung lũng thật yên tĩnh và hiền lành, lãng mạn và xinh đẹp dưới những tán cây anh đào nở rộ và những cánh hoa nhỏ xinh bay lả tả trong gió nhẹ.
Buổi khai giảng đã diễn ra thật ngắn gọn trong nửa tiếng đồng hồ với sự tham dự của Hiệu trưởng và các trưởng Khoa. Một chặng đường mới đã bắt đầu. Lần này sẽ là một chặng đường dài, dài đến 5 năm. Một quãng thời gian đủ để người ta trưởng thành và quên đi những hồi ức ngây thơ của tuổi trẻ. Biết làm sao được, có những thứ chẳng thể lựa chọn, và có những thời điểm, những hoàn cảnh mà ta chẳng biết quyết định như thế nào mới là đúng... Đúng và sai, đôi lúc chỉ cách nhau trên một làn ranh mỏng manh, chỉ biết rằng, có những lúc, phải có những quyết định dũng cảm để thay đổi hiện tại.

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Ngã rẽ mới

       Ngày mai, mình sẽ bắt đầu một công việc mới, ở một môi trường mới, tạm thời giã từ cái nghề mà mình đã lựa chọn như một cái nghiệp ngay từ những năm ngồi trên ghế nhà trường phổ thông. Đã nhiều lần đứng trước nhiều ngã rẽ, lần nào cũng có trăn trở, có nuối tiếc, có hạnh phúc hay vui vẻ, chỉ lần này cảm thấy không vui, không buồn, như đã đi trên một con đường thì tất nó phải đi qua những chặng chuyển tiếp nào đó mặc định, cứ vậy mà đi thôi, chẳng việc gì phải vui hay buồn. Cũng có thể rằng trước đây, mình đi những chặng ngắn quá, nên thay đổi một cái là nhận ra ngay, còn bây giờ, đi một chặng dài quá rồi nên không nhận thấy con đường đột nhiên hơi cong và tạo ra một ngã rẽ mới. Mình vẫn cứ đi, chẳng quan tâm đến việc cũng đi trên cùng một con đường đó, nhưng mình đã đi vòng trở lại hoặc đi qua một hướng khác hẳn với hướng ta từng định đi, và vì vậy, ta chẳng bao giờ đến được cái đích mà ta đã nhắm. 

        Nhưng mà có nhiều người trên thế giới này lúc nào cũng đi đúng cái đích mà họ lựa chọn đâu, họ vẫn rẽ lung tung, vẫn lạc lối, vẫn phân vân, rồi cũng vẫn phải làm việc và vẫn phải sống. Tự nhủ với mình, làm mãi một công việc cũng nhàm chán quá, cần một ít sinh khí, cần 1 ít thay đổi để mình không cảm thấy mình vô nghĩa.
        Việc cũ thật lặng lẽ, một mình một việc, khỏi giao tiếp nhiều, khỏi va chạm nhiều, việc ta ta làm, đến hẹn lại lên, mỗi năm thêm vài cái hẹn, cũng nhiêu đó nhiệm vụ, dù mỗi năm phải mỗi update. Có những cái hẹn mỗi năm cứ lặp đi lặp lại hoài cũng nhàm lắm, nhưng có những cái hẹn mới tinh tươm chưa có cách nào hoàn thiện cũng áp lực lắm, làm không đạt yêu cầu, về cứ áy náy mãi không thôi, lỡ nói gì sai điều gì, cứ ân hận mãi, vì vậy, cứ phải sống chung với lũ sách vở, với những thứ kiến thức mênh mông bể sở, rồi áp lực phải học hành hoài nữa, hành hạ cái đầu hoài, mấy cái án học tập, hoàn thành nhiệm vụ, hoàn thành báo cáo, bài viết và một đống chuyên đề mới chờ tiếp nhận cứ treo lơ lửng trên đầu, mà đầu thì lúc trống rỗng, lúc đầy ứ đến nghẹt thở, chẳng thể nào làm gì cho ra hồn cả, lúc nào cũng khó lòng cảm thấy thanh thản. Chẳng biết tự bao giờ, thanh thản lại trở thành một thứ xa xỉ như thế cơ chứ.
     Còn việc mới, ngày 8 tiếng, liên tục, phải giao tiếp với nhiều người, đòi hỏi chính xác, nhanh nhẹn, có trách nhiệm, cũng có áp lực đấy, nhưng bù lại, cái đầu chẳng đến nỗi bị hành nhiều, không phải lên lớp cho ai, không phải update kiến thức thường xuyên, tóm tại không bị nhiều án lơ lửng trên đầu nữa, chỉ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ là đạt yêu cầu, thích hợp với cái đầu trống rỗng của mình hiện nay.
      Dù sao cũng là một bước ngoặt, bước ngoặt để chuẩn bị cho một cái gì đó thật mông lung trong tương lai không tưởng tượng được. Mình đã quen sống với những thứ mơ hồ, không rõ ràng rồi, nên cũng không cần ngồi phán đoán quá kỹ nữa. Mà có thể phán đoán được gì đâu cơ chứ?
   Ngã rẽ mới đã mở ra, con đường cũ đã khép lại, chẳng thể cứ quay đầu lại mà nhìn mãi.
 


 

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Viết tặng con trai 20 tháng tuổi

Thật ra, ngày hôm nay, con đã được hai mươi tháng rưỡi rồi.

Sau bao nhiêu lần khất hẹn với blog của con, hôm nay mẹ tự thấy có nhiệm vụ phải "trả món nợ" mà mẹ cứ khất lần mãi. Đó là viết lại những câu chuyện thật chân thật và dễ thương về một nhân vật tí hon tuyệt vời nhất mà mẹ từng được biết trong cuộc đời mẹ.

Mẹ chẳng biết viết từ đâu nữa, vì thời gian trôi qua thật nhanh, từ blog trước mẹ viết cho con đến blog này đã cả gần nửa năm trôi qua rồi. Từ khi có con, mẹ mới thấy được giá trị của thời gian vì gần như mẹ chẳng có đủ thời gian để làm việc gì cho trọn vẹn cả, kể cả cái việc thú vị nhất đối với mẹ lúc này là ngắm nhìn và trò chuyện với con yêu.

Con đang ngủ giấc ngủ đêm với bản nhạc For Alisa bên tai, thật ngoan hiền và xinh đẹp với cái đầu mới được cắt trọc lốc, hai cái má vẫn xị ra dù con có gầy đi nhiều sau những ngày tết vừa qua, đôi mắt sáng tinh anh lim dim đầy mãn nguyện sau một ngày chạy nhảy vui vẻ. Hai cái tai vểnh lên đón từng nốt nhạc của cái bản nhạc quen thuộc mà giờ đây con cứ bi bô mãi "của Beethoven". Mẹ ngắm nhìn hàng ngàn lần những đường nét quen thuộc đáng yêu của con và luôn tự hỏi "Liệu có bà mẹ nào trên thế gian này nhìn thấy con họ xấu không nhỉ?" Với mẹ thì chắc chắn hàng ngàn lần là "Không" rồi.

20 tháng tuổi. Một thời gian không dài nhưng ý nghĩa biết bao. Con trải nghiệm vô vàn những điều mới lạ trong thế giới này, và mẹ cũng trải nghiệm một lĩnh vực thật mới mẻ và luôn luôn vô cùng thú vị trong cuộc đời phụ nữ "Làm mẹ và nuôi dạy con".

Hai mươi tháng tuổi, mẹ không biết hết tất cả các bạn cùng độ tuổi của con đã cảm nhận về thế giới thế nào, nhưng mẹ tự thấy rằng con của mẹ đã phát triển một cách diệu kỳ về nhận thức thế giới. Con biết quan sát hành động của người khác như ba lái xe và sửa đồ đạc thì như thế nào, mẹ quấy sữa và giặt đồ ra sao, chế biến đồ ăn như thế nào, biết nhận xét về sự chuyển động của những vật dụng trong gia đình như quạt quay, đèn chớp tắt, đèn sáng, vòi nước chảy, dao kéo cắt..., và cả sự sống vận hành trong hệ thực vật xung quanh con nữa, như là hoa nở, lá bay bay.... Con rất giống ba và ông ngoại về tính ngăn nắp, gọn gàng. Điều này con đã không ít lần khiến mẹ kinh ngạc và tự thấy rằng mẹ sẽ phải điều chỉnh lại những thói quen đôi khi chưa tốt của mình. Con biết sắp xếp đồ đạc đúng chỗ, lấy ở đâu phải bỏ về đúng chỗ, và lần sau con cứ vậy con tìm ra ngay.

20 tháng tuổi, con đã biết nói những câu, từ chuẩn xác về những việc diễn ra xung quanh, và con nói không ngọng ngịu dù giọng nói vẫn còn đầy những âm hưởng riêng của trẻ thơ mà những người chưa quen với giọng nói của con trẻ sẽ khó lòng nghe được. Con thuộc và nhớ nhanh những bài thơ mẹ dạy. Con đã có thể đọc bài "Mèo con đi học", "Nếu nhắm mắt", "Con cò bé bé" và cả những bài thơ khá dài của Trần Đăng Khoa...

Khi mọi người hỏi, con biết trả lời họ tên con, họ tên cha, và tên của mẹ. Con cũng biết ba đi làm, mẹ đi dạy học, dì Tám đi chợ cho đến bà hàng xóm đi dạo, chú cuội thì nhớ nhà, con Đen con Lu cãi nhau và những con chim sẻ bay từ trên trời xuống ăn cơm của con Đen con Lu nữa. Con đang trong giai đoạn tập nói nên con nói rất nhiều, nói một mình và nói với mọi người. Tất cả mọi thứ con nhận thức về mình và về sự vật xung quanh, còn đều ngay lập tức phát biểu thành lời: Con bị muỗi cắn, mẹ gãi cho con, mẹ xức dầu cho con đi, ba đi làm rồi, con bô bà mẹ ơi, áo con ướt rồi, nước chảy rồi, lò vi ba tít tít, bồ tát nhà Rubi có pin rồi, xe hỏng, ba sửa, ba vặn vặn, con cá nó bơi bơi, dì Tám bằm bằm thịt nấu cháo cho Mig, bà ngoại đi Vũng Tàu rồi, nhạc ở quân khu chú Cuội, mẹ đang ăn cái gì đấy? Mẹ đi đâu rồi ta, đâu mất tiêu rồi ta? mẹ ơi, Mig làm việc máy tính của mẹ... Những câu nói của con thường làm mọi người không thể nhịn được cười. Điều kỳ diệu nhất mà những người lớn như mẹ cảm nhận được qua những câu nói ngô nghê của con, đó là con đang nhìn cuộc sống qua ánh mắt của trẻ thơ, một cái nhìn trong vắt như pha lê không lợn cợn một vẩn đục nào, chân thật như một chiếc máy chụp ảnh thu vào tất cả những đường nét thô mộc lẫn tuyệt mỹ của cuộc sống. Con truyền cái cảm hứng trong trẻo ấy cho mẹ. Con làm mẹ cũng khao khát được nhìn thấy vạn vật qua lăng kính trong vắt của con. Sự chân thiện ngập tràn trong đó, và mẹ biết rằng, nó sẽ mãi mãi ở lại với tuổi lên 2 của con chứ không thể theo con đi cùng mãi những tháng năm trưởng thành. Trong khi nhìn qua lăng kính pha lê của con, mẹ nghe đâu đó trong tim những nuối tiếc, dù còn rất lâu nữa, dù có thể không nhiều, nhưng rồi sẽ không thể tránh khỏi, một ngày nào đó trong đôi mắt con sẽ xuất hiện những âu lo, những ưu tư, và cả sự mệt mỏi nữa. Mẹ thấy trái tim mình hơi nhói lên. Ngày nào đó xưa lắm trong tuổi thơ của mẹ, mẹ chắc chắn cũng từng có đôi mắt rất xinh đẹp như thế.

Nói đến ánh mắt trong trẻo của con, mẹ phải nhắc lại cái ngày con nằm bệnh viện Nhi đồng II. Đó cũng là lần đầu tiên từ khi con sinh ra, con phải nhập viện vì viêm họng có khả năng kéo qua viêm tiểu phế quản. Ngày đấy cách đây đã hơn hai tháng rồi.

Con vào nhập viện ở khoa Hô hấp. Việc đầu tiên sau khi nhập viện là con phải thở khí dung. Mặc dù trong cơ thể rất mệt nhưng con đã giãy giụa và phản ứng quyết liệt việc hít thở bằng mặt nạ, và ba mẹ đã phải cố gắng hết sức để trấn áp con, mặc dù, con biết không? Nhìn cảnh con vừa la hét vừa khóc lóc, vùng vẫy phải đối, mẹ thật sự muốn đầu hàng, muốn vứt bỏ tất cả những thứ máy móc, dây nhợ, thuốc men... kia đi mà ôm lấy con vào lòng, nhưng mà con đang bệnh...

Đêm đầu tiên ở bệnh viện, con phải đi hít thở khí dung thêm hai lần nữa vào 10h đêm và 4h sáng. Mẹ đã chờ con ngủ say để bế con qua phòng thở khí. Con vẫn đi ngủ như mọi ngày, bình an và thanh thản cạnh bên mẹ, chắc chắn rằng, con chẳng có cảm giác mình đang ở bệnh viện, vì mẹ vẫn ở bên con, và dường như, con cũng chỉ cần có thế, tiếng nói quen thuộc của mẹ, mùi cơ thể quen thuộc của mẹ làm con yên tâm và con rúc vào người mẹ ngủ ngon lành.

Mẹ đã đặt con lên chiếc giường nhỏ ở phòng khí dung để lắp ống thuốc cho con. Những tiến động lách cách rất nhỏ cùng tiếng xì xì của ống khí làm con tỉnh dậy, và con ngước mắt lên nhìn mẹ. Chao ơi, mẹ chẳng thể mô tả làm sao được ánh mắt của con khi ấy, chỉ biết rằng ánh mắt ấy sẽ đi theo mẹ suốt cả cuộc đời chẳng làm sao quên được. Con mở mắt ra, mắt trẻ thơ ngái ngủ vẫn trong xanh chứ không đỏ đục ngầu như mắt người lớn. Con nhìn mẹ, cái nhìn của một bầu trời mùa thu trong trẻo, nắng thật nhẹ, xanh ngát, không một gợn mây, thanh bình và yên ả như mặt nước hồ thu phẳng lặng, như một làn gió nhẹ lướt qua cánh đồng đầy cỏ non và những thảm hoa li ti rung rinh. Chao ôi, cái nhìn thật trìu mến như một đại dương mênh mông thái bình và dịu êm như nhưng con sóng nhẹ vỗ về bờ, như bài hát ru du dương bên chiếc nôi ấu thơ, như mặt trời ấm áp trên đỉnh Hymalaya trắng xóa tuyết mà mẹ đã từng biết đến. Cái nhìn của con làm mẹ bối rối. Con nhìn mẹ như thể mẹ là một người mẹ thật vĩ đại, người có thể bảo vệ con trong tất cả những bão giông của cuộc sống, mẹ sẽ không bao giờ làm con đau, làm con tổn thương, như thể mẹ sẽ chiến đấu với cả thế giới này và chiến thắng để bảo vệ con, chỉ cần con có mẹ ở bên cạnh, con có thể đi đến cùng trời cuối đất mà không phải sợ hãi, không phải lo lắng gì.

Mẹ đọc được những điều đó trong đôi mắt trong trẻo của con, và con , sau khi gửi cho mẹ thông điệp vĩ đại ấy, con lại tiếp tục ngủ, giấc ngủ không mộng mị, không cần phải lo sợ, vì đã có mẹ bên cạnh con, con có thể yên lòng, vì mở mắt ra sẽ có mẹ... Mẹ tiếp tục đặt ống khí dung cho con thở. Mẹ ngắm nhìn thiên thần của mẹ, và mẹ thầm xin lỗi con, mẹ không dám nhận thông điệp của con đâu. Mẹ, dù rất vĩ đại trong mắt con, thì mẹ cũng chỉ là một con người bình thường trong cuộc đời này, mẹ sẽ không có trăm tay, nghìn mắt và những phép thần thông để bảo vệ con khỏi những cú vấp ngã, những đám côn trùng, những sỏi đá lộc cộc trên chặng đường dài mà con sẽ phải đi. Mẹ chỉ hứa rằng, mẹ luôn ở bên cạnh con, chịu đựng cùng con và kiên nhẫn cùng con tìm ra lối đi tốt nhất cho mình. Mẹ không phải là người vĩ đại, nhưng đã, luôn và sẽ là người yêu thương con nhất trên cuộc đời này.

Con đang say ngủ, ngày mai sẽ là một ngày mới với những trải nghiệm mới của con về cuộc sống. Tiếng bi bô của con sẽ lại là những âm thanh đáng yêu nhất vang lên trong gia đình mình. Con sẽ tiếp tục là mặt trời bé con, sưởi ấm bầu không khí của gia đình mỗi ngày, để giá lạnh không bao giờ kịp có chỗ chen chân vào và ở lâu quá trong nhà. Cảm ơn con, mặt trời bé con của mẹ, con đã dạy mẹ thật nhiều điều về thế giới trẻ thơ, về cách thức để cảm nhận thế giới một cách đẹp đẽ và trong sáng. Cầu mong sao sự hồn nhiên, và trong trẻo ấy sẽ luôn hiện diện trong con trong suốt hành trình cuộc sống của mình.

Mẹ yêu con rất rất nhiều...


Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2009

Goodbye Wisconsin

Wisconsin tiễn mình về bằng một trận mưa rào thật lớn. Chưa bao giờ kể từ ngày đặt chân đến Wisconsin mình lại thấy mưa to như vậy. Con đường đến trường hôm nay xanh đến nao lòng, nó gợi cho mình nhớ những ngày thật đẹp mình đã sống và học tập ở đây. Vẫn tưởng rằng sau bao nhiêu sóng gió của cuộc đời, người ta không dễ xúc động như vậy nữa, nhưng dường như con người không bao giờ có thể là gỗ đá cho dù cuộc đời này đối với họ như thế nào đi chăng nữa.

Hôm nay là buổi cuối cùng đến trường, ở tuổi này, nỗi lo chuyện thi cử không còn nhiều như thời trẻ nữa, bao nhiêu cảm xúc vui buồn lẫn lộn trên suốt con đường đến trường. Đã bao lần chia tay trong cuộc đời, vậy mà không một lần chia tay nào mình cảm thấy thật sự thanh thản hay nhẹ lòng. Chẳng phải Wisconsin quá đẹp để không thể nói lời tạm biệt mà là mỗi một lần tạm biệt lại đánh dấu một quãng thời gian thật ý nghĩ của cuộc đời con người đã đi qua ...

Hôm qua, có lẽ để tránh phải đối mặt với giây phút chia tay của ngày hôm nay, cô giáo đã cho cả lớp chia tay trước. Tiết cuối cùng mọi người lại ra ngoài thảm cỏ bên hông tòa VanHise để học, nắng vẫn chiếu xiên qua ngọn cây đủ để sưởi ấm cho mọi người. Thời gian trôi qua thật nhanh khi mỗi người biểu diễn một trò đùa thể hiện một cụm từ mới học. Như mọi lần, Gilles làm cả lớp cười ngặt nghẽo vì màn biểu diễn của mình. Điều gì rồi cũng phải kết thúc, giây phút chia tay rồi cũng đến, sau nước mắt không phải bao giờ cũng có nụ cười nhưng sau nụ cười hình như luôn luôn là nước mắt. Các thành viên ôm nhau và im lặng trong một phút, rồi sau đó từng thành viên trong lớp ôm nhau và nói lời tạm biệt. Vào cái giây phút ấy, chẳng còn sắc tộc, chẳng còn khoảng cách Đông - Tây, cũng chẳng còn cô - trò, chỉ còn lại những người bạn, Có lẽ ai cũng muốn khóc, chính mình cũng lấy làm bất ngờ vì bạn bè Mỹ của mình cũng dễ xúc động y như người Á Châu vậy.

Buổi trưa, tụi mình có farewell party do các Thầy cô tự mình nấu để đãi sinh viên. Lớp mình tặng mỗi cô một tấm thiệp trên đó ghi lời chúc của tất cả các sinh viên trong lớp cùng một món quà nhỏ do Kate và Lauren đảm nhiệm.

Buổi chiều, mình xuống bờ hồ ngồi một mình, chẳng thể học thêm chút nào nữa vì mọi thứ trong đầu mình dường như cứ lẫn lộn vào nhau. Mình nhớ lại từ lần đầu tiên đi nước ngoài đến lần này, cuộc chia tay nào cũng đầy cảm xúc. Chia tay Ấn Độ, mình đi dạo 1 vòng JNU vào sáng sớm để thưởng ngoạn cái lạnh tê người từ Hymalaya thổi xuống, chia tay Trung Quốc, mình cũng dậy thật sớm để ngắm nhìn mùa đông đầy sương mù của Bắc Kinh. Chia tay Campuchia, mình và chị Hà ngồi trên một tháp cổ ngắm mưa cả buổi chiều, chia tay Lào vào một ngày trời trong xanh như vẽ, chia tay Malaysia, mình dậy thật sớm để nhìn tháp đôi Petronas sáng dần lên trong ánh bình mình. Chia tay Singapre, mình dậy thật sớm để thưởng thức một ly cappuccino kiểu Sing và ngắm đường phố không một bóng người... Và lần này, chia tay nước Mỹ, nơi mình may mắn có cơ hội đến học tập, sống trong một thời gian, gặp những con người thật tuyệt vời và trải nghiệm cuộc sống Mỹ với nhiều điều thật khó quên. Thật khó tả những gì đang diễn ra trong lòng ...